Cô giáo vùng cao gồng mình cõng bàn ghế 15 km mang con chữ đến cho học trò nghèo

Vượt qua quãng đường dốc núi trơn trượt dài 15km, các thầy cô đã không quản vất vả băng rừng, vượt suối để cõng bàn ghế từ điểm bản xa về điểm trường cho học sinh nghèo.

Đấy là hình ảnh đọng lại chút cảm xúc trong lòng mọi người của các giáo viên của trường Tiểu học Hồng Thu, huyện Sin Hồ, tỉnh Lai Châu.

Theo đó, những cô giáo ở đây đã đi bộ qua 15 km đường rừng trơn trượt trong thời tiết xấu, gồng mình cõng trên lưng những chiếc ghế và bàn gỗ to nặng từ trường trung tâm về trường xã cho các em học sinh.

Chia sẻ trên báo Dân trí, cô giáo Phạm Thị Lục, đã có 14 năm gắn bó và cõng trên lưng biết bao bàn ghế cho biết:

“Năm nay do số lượng học sinh trong điểm lẻ bản Pa Cha Ô có ít quá nên nhà trường quyết định dồn lớp ra điểm bản trung tâm.

Trường chúng tôi có huy động cả đoàn đến gần 40 giáo viên cùng nhau vận chuyển các bộ bàn ghế của học sinh từ điểm lẻ ra trung tâm xã”.

Các cô giáo vùng cao gồng mình cõng bàn ghế 15 km mang con chữ đến cho học trò nghèo

Cũng theo cô Lục, việc cũng bàn ghế trên lưng đến trường cho học sinh nghèo vào mỗi năm học là một việc làm bình thường của những giáo viên vùng cao nơi đây.

Công việc dù có vất vả nhưng nghĩ tới cảnh các em học sinh có được những bộ bàn ghế lành lặn để học, trong lòng các giáo viên đều cảm thấy rất vui.

Cũng chung niềm tâm sự, cô giáo Tần Huy Giao, công tác tại Trường Tiểu học Hồng Thu từ năm 2011 tới nay chia sẻ, ở vùng cao này tuy đời sống còn nhiều thiếu thốn nhưng các thầy cô luôn nỗ lực vì tình yêu nghề, yêu học trò.

Chỉ cần ngắm những ánh mắt trong veo của học sinh vùng cao giáo viên mới thấy mình yêu nghề đến mức nào và họ có thể bất chấp mọi khó khăn vất vả.

Được biết, Trường Tiểu học Hồng Thu có hơn 600 học sinh ở cả 5 khối từ lớp 1 – lớp 5, trải đều ở 30 lớp. Các em học sinh chủ yếu là con em đồng bào dân tộc H’Mông.

Gương mặt vẫn nở nụ cười dẫu có khó khăn

Những hình ảnh cô giáo cõng trên lưng bàn, ghế vượt quảng đường xa, trơn trượt được chia sẻ trên mạng xã hội đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Những hình ảnh ấy đã thực sự lay động trái tim biết bao người. Rất nhiều bình luận là những lời động viên, những sự cảm phục được đưa ra.

“Ở thành phố đi ôtô xe máy đi làm, ở vùng cao vùng sâu vùng xa vùng khó khăn thì dùng lưng cõng bàn, ghế lên lớp. Khác nhau một trời một vực. Cố lên các đồng nghiệp vì các em học sinh thiệt thòi.Chúc các bạn thành công”, một dân mạng cũng là giáo viên động viên.

Một bạn khác bày tỏ: “Thật cảm động cho lòng yêu nghề của các cô giáo vùng cao này. Gồng mình cõng bàn leo dốc vậy mà vẫn tươi cười. Thật đáng để khâm phục, đáng để biểu dương”.

Có lẽ, chỉ những ai đã và đang công tác ở đây mới hiểu được những trắc trở và gập ghềnh mà người thầy người trò nơi đây phải đối mặt hàng ngày. Mong nơi vùng cao ấy những người thầy người cô vẫn vững lòng mang con chữ đến cho các em học sinh nghèo.

Nguồn:http://doisongphapluat.com

Related posts

Leave a Comment